
hình thức sân khấu biểu diễn trong các triều đình phong kiến, nhằm mục đích tiêu khiển cho tầng lớp vua quan và quý tộc; khác với hình thức sân khấu dân gian, là sân khấu phục vụ trực tiếp đông đảo nhân dân lao động. Phần lớn tác phẩm của SKCĐ đều chịu những quy định khắt khe, nghiêm ngặt cả về nội dung lẫn hình thức, nên thường có nội dung sáo mòn và cứng nhắc, nói chung đều thuộc loại mua vui, giải trí; hoặc tuyên truyền cho các nguyên tắc đạo đức kỉ cương, phong kiến. Nhưng một số nghệ sĩ lớn đã thoát khỏi sự ràng buộc ấy, tạo nên được những tác phẩm có giá trị cổ điển.
Ở Việt Nam, tuồng cổ cũng là một hình thức SKCĐ, đặc biệt phát triển dưới thời Tự Đức; trong đó có những tác phẩm có giá trị tư tưởng và nghệ thuật cao như một số vở của Đào Tấn.